08:14 06/08/2015

Sẽ chọn một bức hình ngày nắng để trưng giữa ngày mưa, vì em mong, sau cơn mưa trời sẽ sáng. Dù niềm vui vốn ngắn, nỗi buồn lại sâu, và có lẽ, rất lâu rất lâu nữa, những ánh nắng ấm áp mới lại về, sưởi ấm những ngày mưa…

Mưa xám trời những ngày Hà Nội nổi bão. Ào ạt rơi trên ngói, mưa lạc xuống mái hiên rồi vỡ òa thành đám bụi trắng xóa, đậu hững hờ trên những cánh hoa tim tím mỏng manh ai đó vô tình để quên bên cửa sổ. Bản nhạc không lời nhè nhẹ cất lên từ khung cửa ngôi nhà đối diện, vang suốt chiều mưa, như thể chỉ dừng lại một chút thôi, cơn mưa ấy, cái hanh hao lạnh ấy, cả những cánh hoa tím mỏng trong veo ấy sẽ ngay lập tức tan biến đi như chưa từng tồn tại…


Sẽ chọn một bức hình ngày nắng để trưng giữa ngày mưa, vì em mong, sau cơn mưa trời sẽ sáng

Những ngày mưa rả rích, em ru mình chập chờn giữa tiếng tí tách của màn mưa. Sợ lắm những lúc nửa đêm giật mình tỉnh giấc, quay ngang quay ngửa rồi nhìn ngược lại lòng mình, chỉ thấy một khoảng rộng trống huơ trống hoác. Mọi thứ lặng lẽ. Em lặng lẽ. Chỉ có tiếng mưa rả rích vẫn khẽ cứa vào lòng người những dự cảm xót xa…

Những ngày mưa rả rích - phố phường ướt sũng, lòng người hanh hao. Em lao mình ra giữa màn mưa trắng xóa, vì biết dù chỉ dừng lại một chút thôi, em sẽ chết ngập trong đám đầm lầy của cảm xúc - thứ cảm xúc hoang hoải, trống rỗng như chính màn mưa xám lạnh đến gai người. Một tay bấm, một tay vội vã che mưa, em ôm máy ảnh chạy lên phía trước dòng người hối hả. Gió thổi mạnh, đám nước vốn đậu hiền ngoan trên tán lá bỗng ngỗ ngược dội xuống vai em. Một giọt mưa xẹt ngang ống kính, em sững lại, quay người ôm chặt máy ảnh rồi vội vàng lôi vạt áo ra lau. Phía ngược chiều, dòng người tràn lên, em nhỏ bé lập tức lọt thỏm giữa đám người đỏ trắng. Mưa vẫn táp vào mặt, từng dòng, từng dòng. Gió chẳng ngừng rít bên tai. Chỉ có em bất động. Rồi chợt thấy mình nhỏ nhoi và hoang hoải vô cùng giữa dòng người vội vã ấy…

Những ngày mưa rả rích, ở thành phố hiền hòa và xanh mướt màu cây của em, người ta vội vàng đi lướt qua nhau để tránh cái ướt át của phố phường đang đỏng đảnh giữa mùa ẩm thấp. Mưa vốn như một thứ xúc tác kỳ lạ, luôn dễ dàng kéo tuột con người trôi về miền ký ức chênh chao. Anh - giữa phố phường vội vã, có lẽ đã lạc mất em theo cách một giọt mưa xẹt ngang ống kính, vội vã lau đi mà không biết rằng, ngay chính trong khoảnh khắc ấy, ta đã cùng mất đi cả nửa kiếp người…

Theo Vu Lan
Thể thao Việt Nam

Bước về phía nụ cười
Trong suốt chuyến hành trình của cuộc đời mình tôi vẫn luôn bước về phía trước, không đợi chờ, không nuối tiếc một điều gì ở phía sau lưng mình. Nhưng dù thế...
Không thể cứ mải miết đi mà không cho lòng đến
Mình không thể cứ mải miết đi mà không cho lòng đến, cứ đi mà khi lòng không mở.
Câu chuyện về hạnh phúc
Khi hạnh phúc thì ai cũng như nhau, nhưng mỗi người lại tìm thấy một cách khác nhau để có được hạnh phúc và hạnh phúc của người này không phải hạnh phúc của...
Tháng 6 - Ngày nhà báo nàng có gì?
Có một khoảng ký ức trong veo khi tháng 6 gắn liền với những ngày nàng chập chững vào nghề báo.

Bài mới cùng mục

Đơn vị chủ quản: CÔNG TY CP TRUYỀN THÔNG THƯƠNG MẠI AN LẠC
Địa chỉ: P1404, nhà 17T4, Hoàng Đạo Thúy, Thanh Xuân, Hà Nội
Chịu trách nhiệm: Bà Vũ Kim Thảo – Giám đốc

vhay Sản phẩm hợp tác với báo thethaovietnam.vn

Giấy phép số 3996/GP-TTĐT do Sở Thông tin và truyền thông
Hà Nội cấp ngày 14/12/2015

Hotline: 0917106969, email: vhay@amedia.vn

Top