13:00 03/09/2015

Khi nào cũng vậy, khi hương sữa nồng nàn trên khắp các nẻo phố ấy là ta biết mùa thu đã về và hương thu vương trên từng tán là vàng rộm sắc nắng...

Hương sữa về ấy là khi ánh nắng giòn tan trên những cành bàng mùa thay lá, là khi cánh đồng làng vàng rộm sắc lúa ngày mùa, là khi hương cốm quyện lấy mái tóc rối bời em thơ, là khi chị bảo tôi kết lấy những vòng cổ từ bông sữa trắng tinh vừa rụng... Hương sữa cứ thế ôm trọn tuổi thơ tôi, trong trẻo mà rất đỗi nồng nàn!

Ký ức tuổi thơ  tôi gắn liền với hương vị mùa thu

Trở về quê vào ngày mùa bận rội, tôi tìm kiếm ký ức tuổi thơ quen thuộc để quên đi những lo toan, mệt mỏi của cuộc sống bon chen nơi phố phường.

Làng tôi Yên Bình lắm. Yên bình ngay từ cái tên An Thái thân thương, đến những lũy tre làng bao bọc quanh làng cùng dãy núi và con kênh Nham Biền cổ tích. Tôi nhớ rất rõ, khi còn là cô bé lớp 3 đã theo ông ngoại đến từng ngõ làng trồng cây. Mỗi cây được trồng ông đều nói cho tôi ý nghĩa. Và cô học sinh lớp ba là tôi đã rất hí hửng đón nghe từng lời ông nói như chờ nghe câu chuyện cổ tích bà kể mỗi đêm vậy.

Này nhé, hàng bạch đàn dọc bờ kênh Nham Biền là để đón gió mỗi khi mùa sang, là để che chắn mỗi khi mưa lớn, để cho lũ ong, lũ bướm tìm lấy mật vào mùa hoa nở - mật hoa bạch đàn là nhất rồi! Và là để lũ trẻ chúng tôi có cái thú sung sướng có bạn xì xào những câu chuyện nhỏ to. Cây khế ngọt ông trồng trong vườn nhà là để nhắc con cháu biết yêu thương. Những gốc vải sau núi được trồng là giúp gia đình có thêm thu nhập, và để cho vườn Nham Biền sau làng thêm phong phú, lũ chim chóc cũng có thêm nơi làm tổ. Cây gạo đầu làng, chính tôi xách nước tưới khi cây vừa trồng xuống, ông nói là để cầu mong no đủ cho cả làng; để mỗi khi hè sang, khi hoa gạo đỏ rực trên cây là chúng tôi biết nuối tiếc một năm học đã qua...

- Cây hoa sữa đầu bên kia là để các em bé luôn có sữa bú hả ông?

Ông bật cười sau câu hỏi ngây ngô của cô cháu: Cha tiên sư bố cô, chỉ được cái lẻo mép!

Sữa đã nhiều tuổi hơn tuổi ông rồi, và lũ trẻ con chúng tôi vẫn hay gọi là Cụ sữa, rồi trèo lên cây, leo qua từng cành chìa phía xa chơi đùa. Có khi còn bẻ lấy cành sữa để cho nhựa rớt từng giọt lên người, lên cây, rơi xuống đất mà cười thích thú. Kỳ lạ là, nhựa cây trắng tinh như sữa mẹ. Chúng tôi đã phát hiện ra một điều thú vị là thỉnh thoảng, trong hốc nhỏ nơi gốc cây có những đồng 500, rồi có khi 1000, 2000... người trong làng hoặc người làng khác khi tới hái vài cành lá mang về để lại. Mẹ bảo đó là người ta đến mua sữa. Khi một em bé được sinh ra, nếu người mẹ bị mất sữa thì người nhà cử người đi hái những cành sữa này, để lại ở gốc cây một ít tiền lẻ rồi cứ để nguyên nhựa tươi rơi như thế mang về, qua cổng nhà thì rao lên: “Ai mua sữa, ai mua sữa không?”, phụ sản thấy tiếng rao thì hô lên: “Có, tôi mua. Tôi mua!”, hai bên trao đổi, mua bán. Tất nhiên mức phí chỉ là hình thức, và mọi hành động được tiến hành tự nhiên, không được sắp đặt trước. Cành sữa mua được để ở đầu giường sinh, sau một hai hôm thì sữa của người mẹ sẽ về trở lại. Phát hiện thế nên lũ trẻ con chúng tôi rất háo hức mỗi khi thấy có người tới mua sữa, chỉ chờ thật nhanh người ta đi khuất mà chạy ra chắp tay xin Cụ sữa tiền đi ăn vặt...

Đó cũng là lý do mà cô bé lớp ba là tôi hồi đó nhanh nhảu hỏi ông về ‘cây hoa sữa đầu bên kia’. Ông trầm ngâm một lát rồi cũng kể cho tôi nghe về cây sữa bên kia. Đó là cây sữa do cụ tôi, cũng là cha của ông trồng khi ông còn chưa sinh ra. Khi ấy, làng còn nghèo đói lắm, dân làng ở thưa thớt nên mỗi nhà có vườn rộng thênh thang, cây cối mọc um tùm khắp các ngõ làng. Vườn nhà cụ rộng tới tận khu đất đầu làng bây giờ. Vì nghèo đói nên nhiều bà mẹ không có sữa và em bé sinh ra cứ vì đói mà khóc suốt. Một hôm cụ mang từ đâu về một cây sữa nhỏ mà trồng nơi góc vườn. Tới khi ông tôi lớn lên, cụ mới kể cho ông về cây sữa. Đó là một bài thuốc dân gian chữa bị mất sữa cho phụ sản, cụ đem cây về trồng khi cụ bà mang thai ông, và không biết do hiệu nghiệm thật hay chỉ là nghĩ vậy nhưng cụ bà khi sinh ông đã không bị mất sữa.

Cây sữa cứ thế theo tuổi ông, theo làng xóm mà lớn lên ..

Cây sữa cứ thế theo tuổi ông, theo làng xóm mà lớn lên, tới giờ nó đã trở thành Cụ sữa và cạnh chỗ cây sữa mọc nay đã là chân cầu để dẫn vào làng tôi chứ không là riêng vườn nhà cụ nữa. Như thế, hương hoa sữa cũng gắn bó với ông, với làng quê tôi, với tuổi thơ tôi từ khi đó. Một thứ hương đặc trưng, kỳ lạ. Khi xa thì thoảng điều gì đó như quyến rũ, mê hồn; khi gần thì ngào ngạt, nồng nàn như đứa trẻ vừa no sau sơn thèm sữa của mẹ, không thể bú thêm mà cũng chẳng muốn rời đi...

Tôi yêu thứ hương mùa thu ấy cũng tự nhiên như thế và chờ đợi mỗi mùa thu sang để được đứng dưới tán cây của Cụ sữa mà hít lấy hít để cho thỏa mãn lòng suốt mấy mùa dài thiếu vắng và cũng để lưu lại phần cho những mùa sau...

Theo Thảo Nguyên
Thể thao Việt Nam

Tin liên quan

Bài mới cùng mục

Đơn vị chủ quản: CÔNG TY CP TRUYỀN THÔNG THƯƠNG MẠI AN LẠC
Địa chỉ: P1404, nhà 17T4, Hoàng Đạo Thúy, Thanh Xuân, Hà Nội
Chịu trách nhiệm: Bà Vũ Kim Thảo – Giám đốc

vhay Sản phẩm hợp tác với báo thethaovietnam.vn

Giấy phép số 39996/GP-TTĐT do Sở Thông tin và truyền thông
Hà Nội cấp ngày 14/12/2015

Hotline: 0917106969, email: vhay@amedia.vn

Top