11:59 27/08/2015

Lễ Vu lan này nó được về nhà ăn cơm cùng mẹ, được đấm lưng cho bà và nghe lại câu chuyện cổ tích về nàng út hiếu thảo bà vẫn kể từ hồi nó nhỏ xíu…

Mỗi cuối tuần con bé lại tất tả về quê, dù khoảng thời gian được lưu lại ở nhà không nhiều, có khi chỉ trong buổi, có khi trong ngày, nhưng tuần nào cũng thế, nó đều háo hức về với Mẹ.

Bữa nay mẹ gọi điện, “mẹ bị mệt với quan trọng là nhớ mấy đứa quá, về nhà chơi đi con”… tiếng mẹ buồn buồn khiến nó xao lòng. Chợt câu chuyện về nàng út trong truyện cổ tích “Ba cô gái” ngày nào hiện về trong đầu nó kèm theo hình ảnh xếp chồng của những bài vở và công viêc… Chậc kệ! Và nó phóng về quê, không phải vì sợ bị biến thành con rùa như chị cả hay sợ bị biến thành con nhện như chị hai trong câu chuyện. Đơn giản

Làng quê vẫn yên bình như thế. Đồng lúa đang thời ‘con gái’ thơm lừng giống mới và xanh ngát. Hoàng hôn màu hồng khuất sau dãy núi. Chuyến đò quê dìu dặt khách lên xuống… thế là nó đã ở quê. Chừng ấy thứ thôi đủ để nó ngây ngất và quên đi chốn thị thành xa xăm của tình người, nơi mà nó đã bám víu tới gần chục năm nay.

- Mẹ… ơi...!

- Gọi gì ầm ầm thế. Mẹ đi đánh bóng chuyền với đội bóng của phụ nữ ở làng bên rồi! Thế mà cũng hay, đỡ phải một mình lọ mọ, lại vui.

- Hừm… Thế mà mẹ kêu con là bị ốm đó bà ạ.

Nó phụng phịu phân trần với bà ngoại. Bà nó lưng còng lắm, chân và lưng bà gấp lại thành chữ ‘C’ rồi! Cũng phải, 10 người con lớn lên, học hành, trưởng thành và đã lập thân tới như ngày nay đều một tay bà lo toan hỏi sao bà không còng? Cũng chính bà là chỗ dựa vững chắc của mẹ nó những khoảng thời gian khó nhọc… Nó lắc lắc cái đầu rồi nhanh chóng trút bỏ bộ quần áo vương bụi đường.

Từ 3 năm nay, nó đã lớn khôn và trưởng thành hơn nhiều lắm. Bởi, thay vì những nỗi buồn vu vơ của tuổi trẻ, nó đã biết cách làm cho bản thân vui hơn, biết động viên mình mạnh mẽ và cố gắng thật nhiều để có thể đem niềm vui tới cho mẹ mỗi ngày. Đó cũng là cách duy nhất nó có thể lấp đầy nỗi buồn của mẹ. Nó hiểu, trong vô vàn những nỗi buồn vẫn lớn lên theo tuổi của nó thì chẳng là gì cả so với những điều mà mẹ nó đã trải qua. Chỉ một chuyện thôi, chấp nhận ‘buông tay’ để bố nó đi về phía ngôi nhà khác, mái ấm khác… ánh nhìn lụi tắt niềm vui của mẹ khi đó… là đủ khiến nó se thắt lại.

21 tuổi, nó đã đủ lớn khôn để hiểu chuyện, như cái ngày định mệnh ấy, nó cũng như mẹ, chấp nhận để cho bố ra đi và chọn ở bên mẹ. Nó ôm lấy mẹ, không nói gì, để nước mắt lăn dài trên đôi má và cho lòng rộng lượng của mẹ xoa dịu đi nỗi đau của niềm kiêu hãnh bị sụp đổ… Có là gì đâu, nó hiểu thế, so với những gì mà mẹ đã phải trải qua suốt những năm tháng kia, những năm tháng chưa có sự hiện diện của nó.

Mẹ bảo, hãy cứ yêu thương lấy những điều hiện tại, trân trọng lấy những điều đang có và an vui

Và giờ đã 24 tuổi, mẹ bảo nó đừng nhắc lại chuyện xưa, hãy cứ yêu thương lấy những điều hiện tại, trân trọng lấy những điều đang có và an vui. Nó gật đầu đồng ý. Giấu lẹm những nỗi niềm riêng vào nơi góc xa xôi nhất của lòng để yêu mẹ, yêu cuộc sống căng tràn nhựa sống, nhiệt huyết và những niềm đam mê của nó. Đôi khi mệt mỏi, nó chỉ cần phóng về nhà như thế này, một chốc lát thôi, trong vòng tay của mẹ, trong nụ cười của mẹ là mọi thứ sẽ được tan biến…

- A, tình yêu của mẹ đã về rồi! Đi đường có mệt không mà chui ngay vào bếp thế con?

Mẹ vừa cười vừa cất giọng đón nó từ ngoài sân. Đôi mắt mẹ ngập tràn niềm vui và giọt mồ hôi vẫn lăn trên gò má mẹ sau trận bóng, khiến lòng nó ấm lại. Lúc lắc cho những nghĩ suy miên man trôi đi, nó lém lỉnh:

- Sao mệt được ạ! Con phải làm một món thật ngon để còn thiết người ốm nhà ta nữa chứ!hi hi.

Mẹ xoa đầu nó, mắng yêu và ậm ừ trong niềm hạnh phúc:

- Ừ, con ngoan! Bà vẫn nhắc con về còn đấm lưng cho bà đó. Tối nhớ hoàn thành sứ mệnh đó nhé!

Thế đó, nó yêu mẹ nó, mẹ nó yêu bà nó và bà lại nghĩ về những người xưa, rồi thương con cháu… Lễ Vu lan này nó được về nhà ăn cơm cùng mẹ, được đấm lưng cho bà và nghe lại câu chuyện cổ tích về nàng út hiếu thảo bà vẫn kể từ hồi nó nhỏ xíu.

“Cầu mong an vui và sức khỏe luôn ở bên bà, bên mẹ”, nó đặt tay lên ngực, khóe mắt rưng rưng hướng về phía cánh đồng xanh ngát rộng lớn…

Theo Vu Hạ
Thể thao Việt Nam

Bài mới cùng mục

Đơn vị chủ quản: CÔNG TY CP TRUYỀN THÔNG THƯƠNG MẠI AN LẠC
Địa chỉ: P1404, nhà 17T4, Hoàng Đạo Thúy, Thanh Xuân, Hà Nội
Chịu trách nhiệm: Bà Vũ Kim Thảo – Giám đốc

vhay Sản phẩm hợp tác với báo thethaovietnam.vn

Giấy phép số 39996/GP-TTĐT do Sở Thông tin và truyền thông
Hà Nội cấp ngày 14/12/2015

Hotline: 0917106969, email: vhay@amedia.vn

Top