18:34 04/03/2018
Trái tim em nhỏ bé, nên chẳng muốn để những giận hờn, oán trách tồn tại trong em. Em tin, rồi một ngày nào đó, khi đã đi qua đủ những mất mát và tổn thương trong cuộc đời, em sẽ không còn nhiều trăn trở, sẽ thầm cảm ơn những ai đó đã bỏ em mà đi, để em học cách dũng cảm, học cách kiên cường và mạnh mẽ hơn. Thanh xuân của em, cảm ơn và tạm biệt.

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay, một lần nữa, em lại biết anh phản bội em. Nhưng là lần đầu tiên, em tự nguyện tin rằng anh phản bội em là thật. Nói thế nào để diễn tả cảm xúc của em qua mỗi lần như thế được nhỉ. Ừ thì, lần đầu tiên là vào một ngày Hà Nội mưa phùn, em đóng cửa phòng, úp mặt vào gối và khóc nức nở, đau như ngàn mũi kim đâm vào trái tim non nớt của một cô gái đầu biết yêu. Rồi lần thứ hai, ừ thì cũng khóc, cũng xót xa, nhưng cái gì cũng vậy anh ạ, khi trải qua rồi thì chính bản thân mình sẽ tiếp nhận nó nhẹ nhàng hơn ở những lần sau và lần sau nữa. Rồi hôm nay, khi biết anh lại phản bội em một lần nữa, kỳ lạ thay, em chẳng khóc, cũng chẳng hờn, chẳng giận, chỉ thấy xót xa cho chính mình. Xót xa cho gần 3 năm có lẻ của chúng mình. Có lẽ ai cũng vậy, qua những lần đớn đau như thế trái tim nó tự biết cách chai lỳ để bảo vệ mình thôi anh. Lần này em biết, chúng mình đã chẳng còn cơ hội đi chung đường. Em chẳng để rơi một giọt nước mắt nào, em thấy mình dũng cảm thật đấy. Có lẽ, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em yêu một người bằng tất cả tình yêu và lòng dũng cảm như thế. Thanh xuân của chúng mình đã chẳng trọn vẹn rồi anh nhỉ.
Em đã từng tự hào về anh, về một tình yêu mà em may mắn có được, về một tình yêu đã từng được mọi người trầm trồ ngưỡng mộ, một tình yêu mà chúng mình đã vượt qua những khoảng cách, khó khăn và giông bão ngoài kia.

Còn gì xót xa hơn khi vị trí của mình từng là tất cả với một người. Còn gì đau đớn hơn, khi vào một ngày mưa rả rích rơi, người nói người không còn yêu nữa. Ừ thì, trái tim em nhỏ bé, sao giữ người ở lại. Tình yêu cũng đủ sức làm người ta mệt mỏi quá anh à, đủ sức để bòn rút thanh xuân của một người con gái.

Anh là người đầu tiên cho em biết thế nào là tình yêu, thế nào là dám hy sinh tất cả chỉ để thương một người. Nhưng cũng là người đầu tiên, làm vụn vỡ tất cả tình yêu, niềm tin trong em.

Thời gian rồi cũng xoá mờ tất cả, chúng ta rồi cũng sẽ có những cuộc sống mới, nhưng ký ức, tàn tro, vụn vỡ của mối tình đầu có lẽ sẽ còn ám ảnh một góc trong em và những ngày giông tố tràn về sẽ lại làm em đau âm ỉ.

Anh à. Đàn ông thật kỳ lạ, ngày hôm nay họ còn có thể nồng nàn trao em một nụ hôn bằng tất cả sự nâng niu và dịu dàng, thì ngay ngày mai thôi, cũng có thể trước mặt em mà nói lời yêu thương với một người khác. Nên em hiểu, thế gian này, tình yêu không là vĩnh cửu, tình yêu cũng không có lỗi, chỉ là lòng người vì những sân si, dối trá mà bạc bẽo đổi thay, bạc bẽo quên một thuở cùng nắm chặt tay nhau đi qua bão giông của cuộc đời, bạc bẽo quên những câu thề son sắt thuỷ chung.

Anh sẽ khác, em rồi cũng khác, chỉ mong chúng ta sẽ thật bình yên giữa những tháng ngày sắp tới. Em cũng sẽ vì anh mà sống thật hạnh phúc. Trái tim em nhỏ bé, nên chẳng muốn để những giận hờn, oán trách tồn tại trong em. Em tin, rồi một ngày nào đó, khi đã đi qua đủ những mất mát và tổn thương trong cuộc đời, em sẽ không còn nhiều trăn trở, sẽ thầm cảm ơn những ai đó đã bỏ em mà đi, để em học cách dũng cảm, học cách kiên cường và mạnh mẽ hơn. Thanh xuân của em, cảm ơn và tạm biệt.
Theo Huyền Uyên (guu.vn)

Đơn vị chủ quản: CÔNG TY CP TRUYỀN THÔNG THƯƠNG MẠI AN LẠC
Địa chỉ: P1404, nhà 17T4, Hoàng Đạo Thúy, Thanh Xuân, Hà Nội
Chịu trách nhiệm: Bà Vũ Kim Thảo – Giám đốc

vhay Sản phẩm hợp tác với báo thethaovietnam.vn

Giấy phép số 39996/GP-TTĐT do Sở Thông tin và truyền thông
Hà Nội cấp ngày 14/12/2015

Hotline: 0917106969, email: vhay@amedia.vn

Top