09:25 30/12/2015

“Đôi khi chị nghĩ được nắm tay nhau đi ngủ hằng đêm là hạnh phúc lắm rồi. Và hiện giờ chị đang cố gắng từng ngày để điều đó trở thành hiện thực”. Chị ấy đã nói với tôi như vậy về tình yêu của mình, tình yêu của chị với một người con gái khác.

Tôi quen chị một lần đi chụp ảnh đám cưới của một người bạn. Tôi là bạn cô dâu còn chị ấy là thợ ảnh. Cũng thích nhiếp ảnh, nên chúng tôi thân nhau không lâu sau đó. Thi thoảng hẹn nhau cà phê, nói chuyện về những tấm ảnh vừa chụp được, những chuyến đi Mộc Châu, Đà Lạt, biển, thành phố về đêm… chưa bao giờ dứt. Chị thích chụp về đời thường, còn tôi lại thích chụp những con đường.

Cứ thế mỗi người đều tìm được sự đồng cảm nhất định trong nhau. Có một điều rất lạ lùng, cả chị và tôi chưa bao giờ nhắc đến tên bất cứ một chàng trai nào cả. À, thực ra thì tôi có nhắc đến mối tình đã qua của mình, nhưng thấy chị không hào hứng gì, nên lại im bặt, biết chị không thích nên tôi chẳng bao giờ nói tới nữa.

Chị ấy kể về tình yêu của mình, những tin nhắn đêm khuya, những hiểu lầm và né tránh...

Có một lần, chị tới chỗ hẹn muộn, mắt sáng long lanh, tôi thấy trên tay chị còn vương mùi hoa ly. Tôi buột miệng: chị mới đi với người yêu về à? Chị cười rạng rỡ: ừ, người ta đồng ý về sống với chị rồi. Tôn trọng chị, cũng như cái tôi của chị, tôi không hỏi cụ thể chàng trai đó là ai, mà thầm cầu mong cho chị được hạnh phúc. Chúng tôi vẫn gặp nhau như bình thường, nhưng giờ khác một chút, chị ấy kể về tình yêu của mình, những tin nhắn đêm khuya, những hôm chị ấy tới nhà người yêu 2h sáng để mang thuốc, đồ ăn, rồi những hiểu lầm và sự né tránh của người ta một thời gian dài rất dài nữa. Tôi thầm ngưỡng mộ tình yêu đó, và nghĩ không biết chàng trai may mắn đó là ai.

Chủ nhật, chị gọi điện mời tôi sang nhà chơi, chị bảo muốn tôi biết nhà và biết người yêu chị ấy. Tôi háo hức lắm, vì cũng lần đầu tiên tới nhà chị, muốn biết nhà của một nhiếp ảnh như nào và muốn biết người đó ra sao, sau một thời gian quen biết và quý mến nhau. Cầm bó hoa trên tay, gõ cửa. Suýt nữa, tôi đã đánh rơi bó hoa khi người đó là một cô gái tóc dài dịu dàng mỉm cười đón tôi. Tôi tự trấn an chắc là em gái chị ấy. Chị ấy đang lúi húi làm pizza, rất chăm chú, và cười cười, nháy mắt ra hiệu bảo tôi: người yêu chị đấy. Còn cô gái kia lấy nước cho tôi uống.

Trong một lúc, tôi không định hình được mình đang đứng ở thế giới nào nữa. Hình ảnh ngày trước về cậu em út xóm trọ với cậu bạn - người yêu, không mảnh vải trên người đang quấn lấy nhau… hiện về trong tôi rõ rệt hơn bao giờ hết. Cảm giác ghê tởm và khinh bỉ của ‘cư dân’ xóm trọ, hay của chính tôi khi đó bủa vây trở lại. Trong một lúc, tôi không còn biết mình đang đứng ở thế giới nào nữa. Trước mắt tôi là bóng hình hai người con gái đang cười nói, âu yếm, chăm sóc cho nhau… và hơn hết, họ hạnh phúc.

Cuộc sống luôn bất ngờ và tình yêu thì không có giới hạn...

Mùi hương hoa ly kéo tôi trở lại thực tại. Có lẽ, vì đã nghe chị ấy kể nhiều về tình yêu của hai người rồi nên lúc này tôi cảm thấy hết sức bình thường. Bữa cơm rất vui, nhà chị ấy khá là gọn gàng, trang trí đẹp mắt. Trên bức tường có một bức tranh về cây cỏ và dòng chữ: “Cứ an nhiên như cỏ”. “Đôi khi chị nghĩ được nắm tay nhau đi ngủ hằng đêm là hạnh phúc lắm rồi. Và hiện giờ chị đang cố gắng từng ngày để điều đó trở thành hiện thực”, tiếng chị nói chen giữa nụ cười hạnh phúc và nụ cười đồng cảm suốt bữa ăn…

Tôi ngộ ra nhiều điều. Cuộc sống luôn bất ngờ, và tình yêu thì không có giới hạn nào cả, tuổi tác hay giới tính. Cảm ơn chị, đã cho em hiểu tình yêu đẹp vô cùng…

Nguyệt Dương

Bài mới cùng mục

Đơn vị chủ quản: CÔNG TY CP TRUYỀN THÔNG THƯƠNG MẠI AN LẠC
Địa chỉ: P1404, nhà 17T4, Hoàng Đạo Thúy, Thanh Xuân, Hà Nội
Chịu trách nhiệm: Bà Vũ Kim Thảo – Giám đốc

vhay Sản phẩm hợp tác với báo thethaovietnam.vn

Giấy phép số 3996/GP-TTĐT do Sở Thông tin và truyền thông
Hà Nội cấp ngày 14/12/2015

Hotline: 0917106969, email: vhay@amedia.vn

Top